Chap 3: Bố là tất cả


Chap 3: Bố là tất cả

Dùng xong bữa sáng, tinh thần ngài Chọe Capulet cực kì thoải mái. Ngài đã hoàn toàn quên đi cái thằng trời đánh thánh đâm xài hàng tàu khựa kia.

– Hôm nay chúng ta hãy nói chuyện như hai người đàn ông.

– Dạ thưa cha! – Priliet điềm đạm đưa miếng xúc xích lên miệng cắn cái phập.

– Ta sẽ dậy con cách trở thành người phụ nữ chân chính

Khuôn mặt thanh tú kia ửng hồng trong nắng sớm. Đôi mắt long lanh tựa pha lê chưa gọt dũa. Vẫn nụ cười kiêu hãnh quen thuộc

– Dạ! – Priliet biểu cảm lãnh đạm, bẻ đôi trái chuối, bóc vỏ đưa lên miệng. Chàng có thói quen riêng hoa quả chỉ ăn một nửa, vì toàn hàng Trung Quốc. Cây nhà lá vườn thì bón bằng phân của ai đó, nên đành nhắm mắt đưa chân. Lỗi không phải tại chàng.

Chủ nhân tòa dinh thự phi từ trên đỉnh núi xuống, phóng xe đạp giữa một dàn siêu xe super-cub, bỏ lại ánh mắt ngỡ ngàng đến bàng hoàng của người dân trong thành. Riêng Priliet ngồi sau ôm eo cha, chàng chẳng lấy làm lạ. Thứ hai nào cũng thế, chàng bị lôi tới viện bảo tàng. Mỗi tuần một lý do, mà thực ra chỉ quay quanh một chủ đề:  “Côn trùng học”

– Khẩu hiệu của ta là gì?!

– Điên không có tội! – Priliet uể oải, con xe đạp xóc kinh.. Về phải bảo vú Yuki bơm lốp ngay mới được. Mông chàng sắp nát như thịt băm mất rồi.

– Ta rất kì vọng vào con.. Con trai! – Chọe Capulet nắm chặt lấy vai cậu quý tử, ánh mắt cương nghị – Ta hi vọng con có thể trở thành một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn.

Chàng mồ hôi tuôn như suối, sáng cha đã uống thuốc chưa ta?

– Hôm nay, nhân dịp ngày thành lập đoàn 26/3, ta sẽ dạy con một vấn đề rất bổ ích và lý thú. Đó là làm sao để phân biệt được dĩn đực và dĩn cái!

– Ồ!! – Priliet tủm tỉm, nụ cười đầu tiên trong ngày – Kìa! Cha có thấy không!!

– Sao con?!

– Có con dĩn cái đậu trên chân con chuồn chuồn trên ngọn cau kìa!!

– Thật hả?!

– Vâng!!

– Lẹ lên xem chúng nó làm gì…!!

– Dạ!!!!

.

.

.

.

.

.

Mây nối mây đưa nhau về nơi cuối trời, một ngày nữa lại sắp qua. Priliet ngồi bên ô cửa sổ, sức lực đã bị vắt cạn kiệt nhờ buổi “nghiên cứu” ở bảo tàng, lặng ngắm thành phố Veronica xinh đẹp. Chàng nhếch mép, khuôn mặt hồn nhiên chợt có nét gian ác. Đôi lông mày hơi nhíu, điệu bộ thực nữ đưa tay lên che miệng. Chẳng ai hay.. thứ chàng đang ngắm nghía..chẳng phải phố phường gì sất, càng không phải hoàng hôn rực rỡ.  Mà là cặp giò dài miên man của cô hầu gái, vòng ba căng tròn của góa phụ bán rau và bờ vai nhỏ bé của em gái bán vé số dạo. Ngày không thơ, không ca, không đàn, không họa. Nhưng chàng vẫn phải giam mình trong dinh thự nhà Capulet. Vì thời khắc đó vẫn chưa đến. Chàng phải đợi! Đến lúc những vì sao hẹn hò với màn đêm thanh tịnh, ánh đèn nhấm nháp thiêu thân… Ý chàng muốn nói tới.. Là hộp đêm Rangelia.

Khi đèn đường bắt đầu toả ánh sáng cam dịu cũng là lúc Priliet được trở lại với chính bản thân mình. Chàng ném bộ váy ngớ ngẩn như gái làng chơi sang 1 bên. Miệng không ngừng phát ra những câu chửi tục tĩu, khác hẳn với hình ảnh “thiếu nữ” ban nãy, phải chăng đây là một kiểu tiến hoá lùi? Thôi kệ, chàng có ra sao thì để từ từ ta đánh giá tiếp. Người ta đẹp, người ta có quyền, chàng cột tóc, đeo kính gọng vàng như lũ mọt sách. Ờ thì gu thời trang của chàng hơi dị tí.. Nhưng nó khiến chàng thoải mái, thế là được rồi.

– Bây giờ thì… – Priliet phân vân không biết nên lẻn đi thế nào. Lối chui đợt trước đã bị phát giác…Ngay hôm đó đã gọi thợ xây, chắc bị bịt lại rồi. Đi cửa chính thì không ổn, chim lợn nhiều hơn cả muỗi.

Nhưng mất công chuẩn bị, ăn mặc bảnh như ai thế này.. mà không đi được… Chẳng khác nào miếng ăn tới miệng còn để thằng khác xơi mất.

– Êu! Anhhh!! – Có tiếng ai thì thầm trong gió, Priliet giật mình và cũng nhanh chóng nhận ra giọng nói thân thuộc đó.

Chàng chạy ra ban công, nơi có những đóa quỳnh đang chớm nở. Phía dưới, người thanh niên cao chừng mét bảy, nụ cười như nắng mai. Mái tóc màu lá non, đôi mắt đỏ như ánh lửa trong đêm tối. Đó là Dybatl Capulet, em họ và là người bạn thân nhất của chàng. Cậu chỉ đứng đó, ngước lên, đôi tay dang rộng.

– Xuống đi anh! Em đỡ.

– Dở hơi à?! 2m chứ ít gì. – Priliet bật cười, lắc nhẹ mái tóc tím – Đợi anh 2s

Đoạn chàng quay vào phòng, Dybatl cũng hiểu mà tự động lùi lại vài bước. Priliet hít thở, chạy thật nhanh về phía trước. Mái tóc lướt cùng làn gió, vạt áo tung bay. Trong chốc lát, có cảm giác đôi mắt tím như hòa vào mãn đêm tĩnh lặng.

– Tiếp đất an toàn! – Priliet mỉm cười, phủi phủi tà áo. Ở thành Veronica ai mà không biết tiểu thư nhà Capulet là người văn võ song toàn. Việc chàng nhảy xuống từ lầu hai là chuyện cơm bữa.

– Anh vẫn vô cùng phong độ đó nha! – Dybatl cười cười – Mà đừng nói là anh sẽ mặc thế này đi nhé!

Cậu nói Priliet mới nhớ, chàng mới đang mặc áo sơ mi, quần bò. Không đủ đẳng cấp để tới hộp đêm.

– Bỏ m*! Anh để quên áo khoác trên phòng rồi.

Nhìn mặt chàng đáng thương hết sức, mất công nhảy xuống mà chợt nhớ ra để quên đồ trên phòng. Giống như là sự pha tạp của Megusta và Yaoming vậy. Dybatl khuôn mặt tỏa sáng như thiên thần, cởi áo khoác ném cho chàng. Thiết kế kiểu đuôi tôm, lông cổ và điểm hoa tím.. Gu thời trang của cậu càng lúc càng làm chàng thấy ghen tị. Priliet mặc vào thì vừa in, chàng nửa đùa nửa thật

– Này này! Không sợ anh hack mất hả?!

– Anh cứ thử xem.. – Dybatl huých vai chàng – Nhanh lên, các em đang đợi đấy. Nay có nhiều đào mới, ngon lắm!

– Mà làm sao em vào được đến đây? – Priliet nhíu mày, tay chân của ngài Chọe Capulet không phải loại vừa. Dybatl tuy vẻ ngoài sáng láng bất thường, khí chất cũng không tồi.. Nhưng lại là “cành vàng lá ngọc” đích thực.

– Yên tâm! Em sẽ chỉ cho anh. – Cậu nháy mắt, nắm tay Priliet kéo vội – Đừng để người đẹp chờ lâu.. tính theo giờ đấy!

Advertisements

Chap 2: Em có nghe thấy nỗi lòng anh không?!


Chap 2: Em có nghe thấy nỗi lòng anh không?!

Beta: Shiina Claire ❤

Ngày mới nắng lên, như bao sáng thứ hai khác ở thành Veronica. Vú Yuki mở cửa, tính gọi Priliet dậy. Hôm qua vú trốn đi dự hội nghị thượng đỉnh các rapper, học được cách beatbox, liền muốn khoe ngay với tiểu thư. Ngặt nỗi thấy chàng đờ đẫn, thẫn thờ cả buổi nên lại thôi.

Và lúc này, cũng chẳng ngoại lệ, khi vú bước vào thì tiểu thư đã dậy từ bao giờ. Nhìn từ xa, chàng rất hiền dịu dễ thương như bao thiếu nữ khác. Lại  gần mới nhận ra là cú có gai.. À nhầm! Lại gần để ý kĩ sẽ thấy còn nhiều nét nam tính phảng phất trên khuôn mặt đượm buồn.

– Kìa! Sao mặt con ỉu như cơm cơm thiu vậy? – Vú ân cần đỡ chàng rời giường.

– Tự dưng con mơ thấy chai dầu ăn.. Báo hại cả đêm không dám ngủ.

– Chứ không phải mỡ lợn hả?! – Câu bông đùa vô tư của vú không khiến Priliet thoải mái hơn. Ngược lại còn làm chàng thấy hoang mang tợn.

– Trời ơi! Con PHẢI lấy vợ. Vợ con PHẢI là một em gái có vòng một bốc lửa, chúng con sẽ có với nhau một đội bóng và một đội cổ vũ. Con trai con sẽ tên là Xavier và gái là Amanda ( P&F rule =)) )

Vú bật cười trước phản ứng thái quá của tiểu thư. Chàng mới 15, tuổi đời còn non nớt, đến porn còn chưa xem lần nào ( đó là vú nghĩ thế ). Chắc hẳn chuyện cưới xin chỉ là trò tiêu khiển nàng Jam làm lúc dửng mỡ.

– Con hãy đi tắm cho tỉnh ngủ đã, rồi xuống gặp phụ thân hỏi cho ra nhẽ. Người có vẻ rất lo lắng cho con vì hiểu hiện ngày hôm qua đấy! – Vú đưa cho chàng bộ váy đỏ như máu, viền đen như gỗ mun, và dặn dò chàng trước khi xuống nhà chuẩn bị bữa sáng. Priliet nhìn thứ mình sắp phải tròng lên người bằng ánh mắt khinh bỉ nhất mà chàng có. Giống như là xé nát mặt con Bạch Tuyết nhà hàng xóm rồi xiên lên vải ấy.

Chàng thở dài, bước vào phòng tắm, thả mình vào cái bồn lớn toàn hoa xuyến chi thơ mộng. Về mặt vú Yuki, vẫn cứ đinh ninh còn quá sớm để rời xa tiểu thư, nhưng khi thấy bóng ai như chủ nhân dinh thự đang đứng chém gió cùng bá tước Viris..người chột dạ

– Bỏ m* rồi.. là thật à?! – Vú sững sờ.

Cách đó không xa, dưới chùm đèn pha lê màu mè của nhà Capulet. Có hai người đang đứng trò chuyện, coi bộ rất vui vẻ. Một người là Chọe Capulet, sở hữu đôi mắt nâu long lanh tuyệt đẹp và làn da như lòng trắng trứng. Ngài là cha đẻ của nhân vật chính, ngoài việc bị điên ra thì ngài không có điểm gì đáng chê trách. Người kia là Viris, bá tước thành Veronica, chuyên buôn bán sữa lậu, đẹp trai phong độ, ngoài việc đi hỏi cưới một “thằng đàn ông khác” thì anh hoàn toàn bình thường về mặt tâm sinh lý.

– Ngài nghĩ sao nếu tôi cương quyết muốn cưới tiểu thư Priliet?

– Ta vẫn đang suy nghĩ. Nó còn quá nhỏ – Đôi mắt nâu hơi xao động, nếu Priliet là gái thì ngài đã gả nó đi lâu rồi. Hơn nữa đối tượng lại là bậc cao sang quyền quý, cùng đẳng cấp hàng hiệu với nhà Capulet. Thế mà trời xui đất khiến… Ngài từ chối, thì lập tức mất đi một phe cánh trong giới xa hoa. Nhưng chấp nhận…lấy nhau về, Viris phát hiện ra con ngài là đực còn chết nữa. Mà giả dụ nhỡ bá tước là thằng xăng pha nhớt, neptuyn bôi trơn… Thì con ngài lại là một thằng đàn ông cực kì manly.

Tuy bề ngoài nó giống gái, hơi ái ái nhưng cái d*i thì vẫn xài được. Nó còn biết tận dụng lợi thể để vui chơi với đám nữ  nhân trong thành. Báo hại ngài mấy lần phải nhét tiền vào mồm mấy nhỏ đó, để chúng nó không hó hé. May mà chưa có “thành phẩm”..nếu không ngài chỉ còn nước bắt chước đà điểu, bán mặt cho đất..bán mông cho trời.

Giờ mà gả nó đi, nhỡ nó phát cuồng rồi tự sát thì…tốn cơm tốn gạo 15 năm, lại còn tiền sapa, mát xa hàng tháng, mĩ phẩm này nọ. Ngài tuy có hơi chập cheng, xì trum tí.. nhưng việc hệ trọng cả đời người này không thể đem ra giỡn.  Tuyệt đối không phải ngài tiếc của, xót tiền này nọ!

– Ngài Capulet? – Bá tước Viris ho khan, đang nói chuyện với anh mà ngài cứ lẩm bẩm rồi tự kỉ này nọ. Mong là nàng Priliet trong mơ của anh không bị như thế. Mà có thế cũng chẳng sao, về nhà anh sẽ toàn tâm toàn ý “dậy dỗ” nàng.

– À à! Ta chỉ đang suy nghĩ.. – Ngài đảo mắt, tìm cái gì đó để đánh lạc hướng. Hôm nay rủ Viris lên chơi, để hỏi ý kiến về việc nên quất đề 25 hay 85, mà nó cứ cưới cưới xin xin khiến ngài phát mệt.

Đúng lúc đó, Priliet từ trên cầu thang đi xuống, nói đúng hơn là nhảy xuống, hai bậc một. Nhận ra có khách, chàng làm bộ thiếu nữ  e lẹ , cúi đầu chào rồi đi thẳng về phía nhà ăn.

– Thằng nào kia nhỉ? Chắc vay tiền… – Chàng lẩm bẩm, cắm cúi bước. Tự dưng thấy hơi lạnh gáy.

Sự xuất hiện bất ngờ của chàng làm trái tim Viris xao xuyến ( cho tác giả cười phát đã =)))))) Nàng đến và đi như cơn gió, nhưng anh đã kịp quét qua người khi nàng đi xuống.

– LCD…đúng kiểu mình thích! – Anh thầm nhủ, không giấu nổi sự phấn khích trên khuôn mặt  – Qủa là một bông hoa đẹp…

– Anh biết không! Hoa nở sớm rồi sẽ chóng tàn

Câu nói của vị chủ dinh thự như thôi miên Viris, anh ngẫm nghĩ lại…đôi mắt vàng hơi trùng xuống. Lông mày hơi nhíu lại, nét buồn thoáng hiện trên khuôn mặt vị bá tước. Anh đâu biết là, câu vừa rồi của ngài chỉ là đùa thôi. Bản thân ngài chả nghĩ gì sâu xa đâu, tự dưng thích triết lí thì phọt ra thôi.  Thấy anh tự dưng trầm mặc suy tư vì câu nói nhảm của mình.  Ngài thấy vô cùng khoái chí

– Đệt! Mình ngầu vãi cả đạn… – Ngài phổng mũi, cười nhăn nhở. Thanh niên bây giờ, không phải ai đụng việc gì cũng suy nghĩ sâu xa, nghiêm túc như anh này đâu..có tố chất!

.

.

.

– Nhưng chỉ cần ướp bằng hàng Trung Quốc thì hoa cả đời sẽ chẳng tàn! – Bá tước nháy mắt, tung tăng đi về trước sự sững sờ của chủ nhân nhà Capulet

– Tao anti Tàu khựa đó thằng kia! – Ngài rút dép lào, phi thẳng về phía Viris. Nhưng anh thân thủ nhanh nhẹn, đã kịp né và bắn lại một nụ hôn gió.

– Nhất quyết không gả con cho thằng này!!!

Chap 1: Tấn bi kịch


Chap 1: Tấn bi kịch

Beta: Shiina Claire ❤

Ánh nắng nhảy múa trên khắp các con đường thành Veronica. Chim ca líu lo, bướm bay loạn xạ, và trẻ em thì lôi nhau đi quay tay. Veronica, thành phố của tình yêu các kiểu con đà điểu đã suy đồi rất nhiều kể từ ngày người ta đồng ý để thuốc phiện trở thành mặt hàng ngang giá với rau củ quả. Nghe thì chẳng liên quan, nhưng việc này đã góp phần cổ súy giới trẻ thành Veronica đi phê pha và nghiễm nhiên… đã có cung thì sẽ có cầu, hệ lụy kéo theo nhiều vô kể. Hai dòng họ Montague và Capulet, là hai nhà quý tộc lẫy lừng của tòa thành tráng lệ, vốn được biết tới là kẻ thù truyền kiếp của nhau.

Truyện sẽ chẳng bắt đầu nếu con gái cả của nhà Capulet, tiểu thư Gìgìđóliet bỏ nhà theo trai. Để che giấu cái sự nhục nhã ấy, nhà Capulet đã phải cố vớt vát vài thứ hòng giữ thể diện cho gia đình. Chàng là Priliet, mái tóc và đôi mắt đều mang màu tím huyền bí, cơ thể mảnh khảnh như gái dậy thì. Nụ cười u sầu như bánh đa ngâm nước. Ngày đó chàng vừa tròn 6, chị bỏ đi, bản thân cua gái còn chưa vững, đã phải học đủ thứ nữ công gia chánh. Chàng hận, nhưng ngặt nỗi cả cha lẫn mẹ đều tấm tắc khen đẹp mỗi khi chàng giả gái.

Thôi thì vừa được khen, lại vừa được ca tụng, dẫu sao cũng chẳng mất gì. Chàng đành nhắm mắt đưa chân..đến đâu thì cứ đến.

*************

Dinh thự nguy nga tráng lệ của nhà Capulet ngự trên đỉnh núi. Nơi mỗi tối thứ bảy đều có chương trình “Gặp nhau cuối tuần, dân hỏi người đẹp trả lời”, nam thanh nữ tú đều kéo nhau đến.

Priliet ngồi trên giường, mái tóc ngắn tới vai, bâng quơ nhìn ra cửa sổ. Vú Yuki xuất hiện sau cánh cửa chạm trổ rồng phượng như Yakuza, người có mái tóc trắng và đôi mắt playku biển hồ đầy. Vú là một người yêu âm nhạc, Priliet lớn lên dưới sự che chở, thương yêu và chỉ dậy tận tình của vú.

– Hôm nay ta sẽ dạy con đọc rap.. Oh oh oh!! Yeah yeah!!

– Yè!! Vú muôn năm

Chàng nhắm mắt, mường tượng lại cảnh vú xoay đĩa, đá ngựa vô cùng điêu luyện. Trong lòng chợt thấy ấm áp như kề than tổ ong lên mặt. Giọng nói ôn hòa của vú kéo chàng lại hiện tại

– Pri con yêu! Nhớ uống sữa đó. – Đoạn người đặt lên bàn cốc sữa bốc khói nghi ngút – Con đã chuẩn bị chưa?

– Dạ! – Chàng mỉm cười.

Đúng lúc đó cánh cửa phòng lại một lần nữa mở toang, người phụ nữ với khuôn mặt sắc xảo, đôi mắt xanh như chứa đựng cả bầu trời, mái tóc nâu dài được cuốn lên cầu kì. Đó là nàng Jam, thân mẫu của chàng Priliet. Nàng muốn nói chuyện với con yêu nên tranh thủ lúc mọi người không để ý, lẻn vào phòng chàng. Một cái khoát tay để vú Yuki lui khỏi.. Bờ vai nàng hơi rung lên, tại sao nàng lại run khi đứng trước con trai mình?

– Connnn…..!! – Nàng mắt đẫm lệ, giống các nhân vật nữ chính trong truyện shoujo, nền hường phấn ôm chầm lấy cậu quý tử.

– Hở?! Củ lạc… À…Ý con là mẫu thân làm gì vậy?! – Chàng có hơi bối rối, vì trước giờ ngoài ăn vạ ra thì nàng Jam cao quý nhà Capulet không bao giờ có biểu hiện như vậy.

– Ta muốn chết.. ta muốn chết mà… Huhuhuhu – Nàng nức nở, nói không nên lời.

Chàng vẫn giữ vẻ mặt hiền hòa, lấy tay vuốt nhẹ mái tóc nâu, có hạt gì rơi xuống…chắc không phải gầu đâu. Chợt! Priliet đổ mồ hôi lạnh.. Chắc không phải người đã phát hiện chuyện chàng “kỉ” vài món trong tầng hầm đi phê pha với đám chiến hữu từ Irắc chứ?! Giờ làm như này… hay là biết vụ hằng đêm chàng thường trốn ra ngoài làm mấy trò đồi bại?! Mà có thể… là đòi tiền chàng vay hôm bữa đi quất lô. Nhưng giờ thì lấy đâu tiền để mà trả hả trời ơi?! Phải bình tĩnh bình tĩnh… Chàng tự nhủ, vẫn nhẹ nhàng an ủi

– Thôi nào! Người hãy bình tĩnh.. Có gì từ từ nói…- Chàng lấy vội mấy tờ giấy trên bàn đưa cho mẫu thân lau mặt, mát-ca-ra chảy hết nhìn phát sợ – Hay là.. mẹ thua mạt chược?

Nàng chẳng buồn ngó tới bộ dạng thảm hại của mình, cũng chẳng thèm giải thích với chàng như mọi hôm mà cứ úp mặt vào ngực chàng khóc nức nở

– Thể nào mà chỗ này của mình lõm.. – Priliet lầm bầm, cúi xuống nhìn – Thôi! Tiêu cmn hàng cotton nguyên chất rồi. – Chàng cười tươi mà trong lòng sao vụn vỡ.

– Bá tước Viris.. – Nàng ngước đôi mắt xanh đẫm nước lên nhìn mái tóc tím đang nửa cười nửa mếu, khóe môi hơi nhếch lên.

– Dạ?! – Đáng tiếc là hành động đó chàng hoàn toàn không để ý, vì chàng còn bận cầm cốc sữa vú đem lên ban nãy, đưa lên miệng nhấm nháp.

– …muốn hỏi cưới con làm vợ! – Nàng tiếp lời

– Sặc!!! – Khác với tình huống thường diễn ra trong các bộ tiểu thuyết, theo quán tính, nhân vật chính sẽ phun tất cả mọi thứ trong mồm ra ngoài. Bao gồm cả enzim và các loại thức ăn thừa bám trên răng, bắn thẳng vào người đối diện.

Ngặt nỗi, chàng nội công thâm hậu thế nào lại chảy ngược vào trong. Sữa chảy ra từ mũi, tai và khóe miệng.. Nhìn còn ghê rợn hơn Jeff The Killer gấp mấy lần, vì cái thứ trắng trắng ngó giống t*nh trùng.

– Con Lợn Gợi Tình??? – Chàng sửng cồ, vứt bỏ vẻ lãnh đạm vốn có, khuôn mặt đã đỏ ( vì sặc sữa ) nay lại càng rực hơn.

– Bá tước Viris hỏi cưới con đó, ngài đẹp trai, cao lớn lại có tài… rất chi là xứng đôi vừa lứa với con đó nha! – Nàng Jam mắt ráo hoảnh, từ lúc nào đã chạy ra bàn trang điểm tút tát lại nhan sắc, mỉm cười như chưa có việc gì xảy ra. – Màu mắt tím của con rất hợp với đôi mắt vàng ươm như mật ong của ngài. Ngài lại là stalker của con trong chương trình “Gặp nhau f@p cuối tuần” của nhà mình ~~ Ta thấy.. blah và blah blah blah… Ngài vô cùng nam tính và blah blah…

– Nhưng mà mẹ ơi.. – Chàng vỗ vai mẫu thân, vẫn đang mơ mộng về thằng nào đó sắp trở thành “chồng” của con trai mình – Con là đực…

.

.

.

.

.

– Ờ ha.. – Nàng giật mình – Ta quên mất con là con trai…

– Cái đệt! – Chàng cay cú, đá mạnh vào thành giường mà quên mất nó làm từ vàng ròng bốn con chín – Á! Đau…

Vú Yuki nghe có tiếng động lạ, người vốn là đang lo lắng vì hành động bất thường của nàng Jam. Nãy giờ vẫn áp tai vào cửa để nghe cho rõ cuộc hội thoại. Đã cứu nguy cho chàng bằng cách xông vào nhằm nhắc nhở về việc khán giả đang la ó, yêu cầu sự xuất hiện của giáo sư “Kiểu nó phải thế” aka chàng.

Suốt cả buổi tối hôm đó, người ta thấy tiểu thư nhà Capulet chỉ ngẩng mặt lên trời ai oán như đang than trách việc gì đó. Họ bấm tay nhau, chắc mẩm đã có thằng nào cướp đi trái tim người đẹp. Thế nhưng.. họ đâu biết sự thật rằng…

Chàng là cú có gai!!

End chap 1

[Fiction] Wrong Chương III


 CHƯƠNG III : LỰA CHỌN CỦA TÔI

 Thao tác: Về trang giới thiệu

 Thao tác: Tới chương IV

Tôi là Bích Diệp Ngân, 15 tuổi, học lớp 10 bình thường của một trường phổ thông bình thường

Ngày 5-12, khi tôi bước qua ngưỡng cửa tuổi 15. Tôi đã gặp hai người quái lạ. Một người đã dọa giết tôi, còn một người khác đã biến cái bình hoa nhà tôi thành những mảnh vụn

Cuộc sống của tôi gắn liền với cái máy trợ thính và đôi tai không được tốt cho lắm. Nhưng giờ đây… tôi được gọi là “Giáo quan” tới từ “Dị giới”.

“Không phải vì tai cô không thính mà là nó quá nhạy”

– Bà vẫn ổn chứ?! – Có lẽ tôi đã thần người ra một lúc, nên khi bất giác quay trở lại với thực tại. Lưu đã gõ lên đầu tôi một cái thật đau.

Tóm lại những chuyện đã xảy ra không phải là mơ. Và tôi đúng thật là một người quan trọng của thế giới đó.

– Ừ! – Tôi đưa tay lên nhìn. Tối qua đã mất rất lâu để tôi lấy lại bình tĩnh. Hình như Lưu đã ở lại tới khi tôi ngủ say rồi mới về.

– Nếu chưa ổn thì nghỉ ở nhà một hôm cũng được. Tới lớp tôi xin cho bà. Người nhà bà cũng kỳ lạ thật. Đi nghỉ mà không cho bà đi cùng

– Tại đúng vào kỳ thi học kỳ nên mới thế – Tôi phì cười, túm lấy kính của Lưu, nghịch nghịch

Hôm nay trời nắng, nhưng lạnh. Thường thì thời tiết thế này rất chi là lãng mạn. Nhưng trong đầu tôi lúc này, chẳng khác nào mớ bòng bong. Có lẽ chuyện này diễn ra quá nhanh, nên tôi vẫn chưa thích nghi được. Lưu đạp xe rất chậm, dù sắp vào lớp rồi. Và thực sự thì cậu ấy rất ghét bị nhắc nhở mỗi khi đi học muộn.

Tôi hiểu những cố gắng mà Lưu đang giúp tôi. Cậu ấy muốn tôi lấy lại thăng bằng sớm nhất có thể. Dẫu sao kì thi này là Alphabet, vần N và L không ngồi chung phòng. Tôi dựa vào lưng Lưu, ngắm nhìn những hàng cây lần lượt nhỏ dần.

– Nhà xe hôm nay đông thật đấy – Trong thời gian đợi Lưu đi gởi xe, tôi giúp cậu cầm cặp và tranh thủ xuống căn-tin mua đồ ăn cho bữa sáng

Có thể vì trời đột nhiên trở lạnh, nên học sinh vẫn chưa quen. Mua đồ ăn xong, tôi quay lại thì vừa đúng lúc Lưu bước ra khỏi nhà xe. Nhìn cậu chật vật đến khổ

– Như cái lò hỏa thiêu ấy – Lưu chặc lưỡi, đẩy gọng kính

– Ờ! Ăn bánh mỳ đi

Buổi sáng trôi qua khá yên bình, chắc tại Thắng và Hưng nghỉ. Tôi cũng thôi suy nghĩ về điều hôm qua và nhóm Girlist do mất đối tượng bàn tán, nên họ đã kéo nhau cúp học tiết 3. Lớp học vốn chỉ có 34 học sinh, mất 17 người, cộng thêm 2 người vốn đã nghỉ. Nay càng lèo tèo hơn, tổ tôi còn đúng 5 người. Thầy giáo cũng chán nản nên cho bài tập về nhà và nghỉ sớm. Đi theo tiếng gọi con tim học sinh giỏi, tôi và Lưu cùng rảo bước tới thư viện

– Cái môn lịch sử học này chán thật – Lang thang giữa những dãy sách cao hơn mình tới vài cái đầu. Tôi bắt đầu lảm nhảm về sự tẻ nhạt của môn học. Lưu có vẻ chăm chú vào quyển sách bìa xám trên kệ mười ba. Cậu ấy thậm chí còn dừng hẳn lại để ngắm nhìn.

– Cậu có biết “Giáo quan” là gì không? – Khi bọn tôi đã yên vị trên ghế được một lúc, và Lưu bắt đầu tận hưởng cuốn sách cậu vừa tìm được.

– Hả?! – Tôi trố mắt. Rốt cuộc cậu ấy vừa nói gì?

– * Giáo quan là một chức vụ đặc biệt trong thể chế tất cả các triều đại. Nhiệm vụ của giáo quan là huấn luyện và tìm ra người thừa kế. Có thể nói, tất cả các triều đại tồn tại và sinh tồn được là nhờ các giáo quan  và công sức của họ

Lưu chống tay lên bàn, ngón tay cậu miết trên từng trang giấy. Giọng đọc trầm trầm, nghe giống người kể các câu truyện ma.

– Có vẻ bà rất quan trọng với họ đấy. – Lưu thở dài – Về lời mời hôm qua. Bà nghĩ sao?

Cảm giác sợ hãi lại ùa về, tôi cứ nghĩ rằng mọi truyện hôm qua chỉ là một giấc mơ. Nhưng đến Lưu cũng nói vậy thì… Không! Không… Dừng lại… Tôi chỉ là một nữ sinh phổ thông bình thường.

– Tôi… chỉ là một cô gái bình thường… với một tai đeo trợ thính và lúc nào cũng lùm sụp chiếc mũ len.. có lẽ họ đã nhầm

– Nhưng về truyện những giọng nói…

– TÔI ĐÃ BẢO LÀ TÔI KHÔNG CÓ CAN HỆ GÌ HẾT – Tôi đứng dậy, gần như thét lên.

Phải! Thét lên ngay trong thư viện. Ngay lập tức, Lưu đứng bật dậy, kéo tôi ra khỏi nơi đó, trước khi chúng tôi bị quản thư nhắc nhở.

– Thôi nào! Ngoan ngoan… – Lưu xoa đầu dỗ dành tôi, khi tôi gục mặt vào ngực cậu khóc nức nở

Tôi đã nói rồi… Tôi chỉ là một cô gái bình thường thôi…Tôi đã lựa chọn rồi mà

Tôi thật sự không muốn chết….

Chỗ này là sân sau, nơi đây chỉ có khối 10 lui tới và lúc này vẫn đang trong giờ học. Cộng thêm cách xa các khu học, nên tôi nghĩ rằng mình có khóc to hơn một chút.

Mới hôm kia thôi… tôi còn là một học sinh bình thường

Hôm nay tôi đã trở thành một người quan trọng của cả một thể chế triều đình lạ hoắc nào đó

Tôi thậm chí còn không biết “Dị giới” là cái quái gì

Áp lực ghê gớm…nó khiến tôi sợ hãi hơn cả việc thi cấp 3.

Gia đình đã thất vọng ra sao khi tôi trượt…

– Đừng suy nghĩ nhiều quá – Lưu kiên nhẫn, vỗ nhẹ vai tôi.

Nếu không có cậu. Chẳng biết tôi sẽ ra sao nữa….

– Dịch ra chút coi – Giọng nói này nghe rất lạ, một cô gái đang đứng trước mặt hai đứa

Đôi mắt màu xanh tuyệt đẹp, khuôn mặt trái xoan. Mái tóc ánh vàng được cắt tỉa gọn gàng đến gần tai. Bộ đồng phục màu trắng, kèm theo chiếc cà vạt màu đen nổi bật. Dòng chữ A, lấp lánh được thêu kỹ lưỡng bên tay trái, sát logo trường. Cô ta là học sinh ưu tú lớp A.

Nhưng cái thứ đằng sau cô ta mới kinh khủng, đó là một con vật to lớn, đôi cánh sải dài che hẳn mặt trời. Thứ duy nhất tôi có thể liên tưởng lúc này, là một con khủng long đầu gà có cánh dơi. Nghe thật kỳ lạ, nhưng đúng là nó… và nó đang ở ngay trước mặt tôi. Cô gái đi khuất là lúc con quái vật đó ngoái lại nhìn tôi nhằm nhằm.

– Ông.. ông.. ông – Tôi níu chặt lấy tay áo Lưu – Có nhìn thấy con vật vừa rồi không?

– Con gì cơ? – Lưu nhìn tôi như vật thể lạ – Ý bà là học sinh lớp A vừa đi qua á??

– Không! Con vật sau cô gái đó cơ

– Làm gì có con nào….

Vậy cái con tôi vừa nhìn thấy là một “Thần”. Bằng chứng là nó có hình dạng quái lạ và Lưu không hề nhìn thấy. Chẳng phải chỉ có một người thừa kế thôi sao? Vậy cô ta chính là người thừa kế?

Tôi đã tìm ra người thừa kế rồi?

Trước cả khi tôi đồng ý về việc có nên hay không tham gia vào cuộc tìm kiếm “Vua”. Hai người kia ở đâu khi tôi tìm họ chứ?

– Xin lỗi vì đã nghe trộm – Từ từ!! Tình huống này sao thấy quen quen. Tôi ngoảnh mặt lại.

Là hai người đó và tư thế dễ gây hiểu lầm, rớt ra từ nhà kho bụi bặm.

Quan hệ của họ rốt cuộc là cái quái gì vậy?

Nhưng bây giờ không phải lúc hỏi, tôi quẹt nước mắt, kéo Lưu chạy tới chỗ họ

– Tôi đã tìm ra “Vua” – Tôi hào hứng kêu lên

– Hả?! – Lưu nhìn tôi – Lúc nào?!

– Lúc nãy – Tôi cười nhăn nhở – Các cậu cũng thấy nó chứ?

– Hả?! – Lần này tới lượt Thắng nhìn tôi với con mắt ngạc nhiên – Bọn này đâu thể nhìn thấy thần. Nhưng cũng có cảm giác lành lạnh lúc nãy

– Vậy ra đó là thần – Hưng vuốt cằm suy nghĩ. Chưa bao giờ tôi thấy hắn nghiêm túc như lúc này

– Nhưng thần này vẫn chưa ký hiệp ước với người thừa kế. Thường thì chúng ta sẽ không biết vua là ai trước đâu. – Thắng đưa tay vân vê lọn tóc chòi ra của cậu. Tôi thắc mắc không hiểu cậu ta cắt tóc ở đâu mà có một lọn tóc chỉa ra như vậy

– Rốt cuộc là sao?! – Tôi hỏi, cảm giác bồn chồn này thật khó tả

– Thần chỉ được nhìn thấy khi đã ký hiệp ước với người thừa kế. Còn lại ngoài người thừa kế và giáo quan ra. Không ai có thể nhìn thấy thần

– Vậy người đó – Tôi chỉ theo hướng học sinh lớp A lúc nãy vừa đi – Cô ta là người thừa kế?

– Không hẳn, thần sẽ chọn người thừa kế. Nhiệm vụ của chúng ta là chỉ dẫn họ và đánh giá thôi – Thắng vò mạnh mái tóc

– Vậy người thừa kế không phải hoàng tộc?? – Lưu lên tiếng

– Không! Thần chọn người. – Thắng lắc nhẹ – Chúng tôi đã ở nơi đây để tìm thần rất lâu. Nhưng có vẻ thần chưa chọn ai. Chắc các thần muốn đợi giáo quan thức tỉnh

– Tôi á?!

– Năng lực giáo quan thức tỉnh hoàn toàn vào năm 15 tuổi. Và vì giáo quan chuyển sinh suốt nên chúng tôi đã gặp khó khăn trong việc tìm kiếm.

– Vậy mấy người không có chuyển sinh? – Tôi ấp úng

Hưng lắc đầu:

–  Khác với giáo quan. Chúng tôi chết là hết

– Phù! Vậy ý các anh là. Muốn Ngân nói chuyện với cái thứ đó để nó ký hiệp ước với người thừa kế? – Lưu điềm đạm nói

– Cơ bản là vậy – Thắng tựa vào cái cây gần đó, đưa mắt nhìn xa xăm. Có lẽ cậu ta đang nghĩ tới chuyện gì đó.

Ngày mai có tiết thể dục, có lẽ chúng tôi sẽ tìm hiểu được gì đó. Tôi đã chấp nhận tham gia vào cuộc truy lung này, bởi rất đơn giản : cô gái đó ngay trước mắt chúng tôi và chẳng có vẻ gì nguy hiểm cả

Hoặc là tôi đã cố biện minh rằng là do tôi đột nhiên trở nên dũng cảm

Nhưng có cái gì đó trong tôi, cứ thôi thúc phải đồng ý.

Kể từ khi tôi đối diện với con quái vật đó. Trong phút chốc, tôi đã quên hoàn toàn việc tôi muốn trở thành 1 cô gái bình thường tới mức nào

Lưu siết nhẹ tay tôi

– Để bà đỡ cô đơn giữa hai kẻ bệnh này. Tôi sẽ tham gia cùng

[Fiction] Wrong Chương II (2)


CHƯƠNG II : RIGHT (2)

 Thao tác: Về trang giới thệu

Thao tác: Tới chương III

Tôi đeo máy trợ thính, đối diện là đôi mắt soi mói của Hưng. Hắn mang lại cho tôi cảm giác thật khó chịu. Lưu đẩy tôi sang một góc và ngồi vào chỗ tôi.

Tôi đoán rằng cậu ấy muốn giúp tôi bớt khó xử

Không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến kỳ lạ.

– Cậu là “Giáo quan” nên cậu không chết – Thắng lập lại câu nói lúc nãy, vẻ mặt bình thản – Chúng ta là người của “Dị giới” được chuyển kiếp tới đây để đi tìm các “Vua”

– Khoan! – Lưu ngắt lời Thắng, cậu ấy lúc nào cũng hấp tấp như vậy – Dị giới là cái gì? Và “Giáo quan” nữa? Nói rõ cái coi? Việc này từ chối được chứ? Nó nhất định nguy hiểm tới tính mạng

Ngó, Lưu trông y hệt luật sư bào chữa của tôi vậy. Tôi tính nói thêm gì nữa… nhưng rốt cuộc lại câm nín. Lưu đã nói hết phần của tôi rồi

– “Giáo quan” là một chức vụ trong thể chế triều đình “Dị giới”. Đứng thứ 3 trong triều đại, sau “Vua” và “Nhân trung”. “Giáo quan” là người đánh giá thực lực của “Vua”, “Nhân trung” là người sẽ quyết định người đó có đủ tư cách là vua không.

– Tư cách ?! – Cuối cùng tôi cũng thốt lên được một câu. Càng nghe họ nói, tôi càng chẳng hiểu gì. Rốt cuộc vị trí của tôi… là đánh giá?? Nhưng “Nhân trung” mới là người phán xét ??

– Thần của “Vua” – Thường thì tôi rất yêu giáo sư Snape trong truyện Harry Potter vì chất giọng chỉ hơn thì thầm một chút. Nhưng riêng với tên đầu nhím này. Hoàn toàn không có chút thiện cảm với kiểu nói đó.

– Thần là gì?? – Lần này đến lượt Lưu thắc mắc. Hai cái người kia, nếu đang giải thích cho người khác, thì ít nhất cũng phải nói rành mạch, rõ ràng chứ.

– Có tất cả 690 thần đi theo “Vua”. Khi “Vua” chuyển sinh xuống “Dương giới”. Các vị thần sẽ được giải phóng. Nhiệm vụ của “Vua” là thu nhập đủ các “Thần”, hoặc là có những vị “Thần” mạnh nhất. Xét theo sức mạnh mà đánh giá phẩm chất của “Vua”. Nếu “Vua” có đức mà không có tài, giết để chuyển sinh tiếp. Cùng đó với vị “Vua” có tài mà không có đức, sẽ được vé 1 chiều tới “Địa giới” để huấn luyện. Sẵn tiện nói luôn, “Địa giới” ở đây chính là Địa ngục mà các bạn vẫn hay nói. Còn “Dương giới” chắc tôi chẳng cần giải thích đâu nhỉ? – Thắng nói lèo một hơi, khiến tôi theo không nổi. Cậu ta ngưng lại một chút rồi tiếp tục. – “Thần” là các linh hồn tượng trưng cho vạn vật, “Thần” có khả năng đặc biệt.

– Giống như này – Hưng đưa ngón tay lên phía trước, ngay lập tức bình hoa nhà tôi vỡ tan. Vâng! Mới phút trước nó còn nguyên vẹn, bây giờ đã nát vụn. Những mảnh thủy tinh rơi xuống sàn, lấp lánh tựa những viên pha lê. – Tôi là “Nhân trung” phá hủy

– Kìa! Cậu làm họ sợ đấy – Thắng có vẻ bực bội, cậu ta đấm nhẹ lên đầu Hưng. Quay qua xin lỗi tôi, rồi đứng dậy, lẩm nhẩm đọc gì đó. Trong chớp mắt, bình hoa trở lại như lúc đầu. Không một vết nứt – Còn tôi là “Nhân trung” hàn gắn. Như một định mệnh, chúng tôi phải ở bên nhau.

– What the??! – Tôi chỉ còn nghe tiếng Lưu lắp bắp.

Có cảm giác như tôi đang ngồi giữa lỗ đen vũ trụ. Đen, tròn và cuồn cuộn, y như tâm trí tôi lúc này. Cổ họng khô khốc và tròng mắt mở to hết mức. Tai tôi vẫn đau nhức

– Chắc mấy người lầm rồi – Tôi bắt đầu giải thích – Hai người tài giỏi như thế. Lẽ nào tôi lại có thể là “Giáo quan”. Đứng thứ ba một triều đình? Tôi thậm chí còn nghe không rõ, bởi tai tôi quá kém.

– Không phải tai cô quá kém – Thắng mỉm cười nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt nâu của cậu ta đầy mị lực. – Mà tại cô quá thính.

Tôi cố lờ đi, quay sang kiểm tra người bạn thân ngồi bên cạnh. Lưu giống như là đã hóa đá vậy, kính của cậu sắp rớt ra khỏi mắt. Vậy tại sao? Tôi vẫn xử sự bình thường như thế này?

– Tai cậu là một trong hai năng lực hoàn hảo nhất của “Dị giới”, lắng nghe “Thần”. Ngoại trừ “Vua” chỉ có thể nghe được giọng nói lờ mờ. Cậu có thể giao tiếp với họ, hiểu được họ đang nói gì. Tóm lại…

– Cô thính hơn tai chó vậy – Hưng vớ tay lấy một viên kẹo trên bàn bỏ vào miệng. Khiến tôi đang ở trên chín tầng mây, lập tức tụt thẳng xuống cái nơi được gọi là “Địa giới”

– Vậy còn năng lực thứ hai của tôi?

– Cứu sinh. Cậu có thể hồi sinh người khác – Thắng đưa tay làm dấu victory. Vậy có thể lý giải được, tại sao tôi không chết. Vì tôi có năng lực hồi sinh sao?

– Chúng ta có thể tìm kiếm “Vua” ngay bây giờ được rồi – Thắng đứng dậy, tiến tới và vỗ nhẹ vai tôi. – Cậu đã nghe thấy giọng nói mấy ngày trước. Vậy “Thần” và “Vua” chắc cũng ở đâu quanh đây

– Rốt cuộc cũng đã tới ngày này. Bọn phản loạn sẽ chết hết nếu chúng ta đưa “Vua” về – Chưa bao giờ tôi thấy Hưng thoải mái như thế, hắn ngả người ra đằng sau, mắt nhắm nghiền.

Bên ngoài gió lại tiếp tục thổi. Ngày hôm nay không có giọng nói nào ám ảnh tôi. Bầu trời xanh thật là xanh, mọi người dưới phố chắc vẫn đi làm như bình thường. Tấm biển quảng cáo nhà đối diện lại đang phát chương trình quảng cáo sữa tươi quen thuộc. Điệu nhạc thật vui tươi, dù rằng âm thanh này đang bị sao nhãng bởi gió. Có đúng là tôi nghe được tiếng nói của các linh hồn không? Nhỡ đây chỉ là một trò đùa thì sao?

– Tình hình “Dị giới” đang vô cùng căng thẳng. Vì đám “Phản loạn” nhân cơ hội chúng ta đi tìm vua đã nổi dậy, hòng lật đổ chính quyền

– Có được “Giáo quan” chúng ta sẽ tìm được vua sớm thôi.

– Hà hà nếu đám đó tìm được đường tới “Dương giới”, thế giới này sẽ nguy to đấy.

– Khoan đã. – Tôi lên tiếng. Xung quanh bỗng chốc chỉ còn tiếng thở đều đặn, hai người đó im bặt.

Nghe đâu tiếng bản hòa tấu Sonata hòa cùng tiếng gió bên cửa. Tôi thấy tim mình quặn thắt lại và bàn tay bắt đầu run lên.

Nếu những điều họ nói là sự thật, thì tôi sẽ cùng họ đi tìm những thứ kỳ quái. Tôi không tin vào tiền kiếp. Càng không tin vào thứ gọi là linh hồn hay “Dị giới”

– Tôi từ chối tham gia – Chưa bao giờ tôi thấy mình nhỏ bé thế…bị lạc trong chính trọng nói của bản thân.

Tôi nhắm chặt mắt lại, không muốn đối diện với thực tại. Đoán rằng Hưng sẽ điên tiên lên và làm tôi nát bét như bình hoa lúc nãy. Nhưng rốt cuộc… đáp lại sự sợ hãi của tôi là sự tĩnh mịch. Họ đứng đó, nhìn tôi, nhìn nhau, nhìn Lưu.

– Vậy! Tôi sẽ giết cô thật sự và đợi cô chuyển sinh sang thế hệ mới – Đôi mắt Thắng nhìn tôi, mất hết ánh sáng. Khác hẳn với Thắng lúc đầu tôi gặp, cậu ta lúc này thật đáng sợ.

Thắng tiến lại gần tôi, con tim lại một lần nữa không nghe chủ nhân. Nó đang run sợ trước người con trai trước mặt. Tại sao mỗi lần tôi tự nhủ mình phải can đảm lên, dũng cảm lên, nó lại phản kháng kịch liệt đến thế. Tôi giật lùi vài bước, Thắng giơ tay lên…

Khác với những gì tôi nghĩ, bàn tay ấy chạm nhẹ lên tóc tôi. Tựa như cách an ủi của Lưu mỗi khi tôi cảm thấy bất an

– Suy nghĩ kỹ đi – Thắng thì thầm vào tai tôi, thanh âm nghe rõ từng tiếng.

Hai người họ đi ra, mất vài phút sau Lưu mới load hết được nội dung của cuộc nói chuyện vừa rồi.

– Hãy làm những gì bà cho là đúng

Tôi ngồi sụp xuống, mặt đất như đã biến mất dưới chân tôi. Tôi không còn cảm nhận được chân của mình nữa. Lưu xoa đầu tôi, khiến mái tóc trở nên rối bù. Cái xoa mạnh bạo như nhắc nhở tôi phải lắng nghe trái tim mình. Nhưng giờ đây, nó chỉ khiến tôi rối hơn thôi…

Ngày thứ hai, sau ngày sinh nhật tôi… mới là cái ngày kinh hoàng nhất của cuộc đời.

[Fiction] Wrong Chương II (1)


Chương II : Right (1)

  Thao tác: Về trang giới thiệu

Thao tác: Tới chương II (2)

Thời gian trôi qua cũng thật mau, bây giờ là lúc chúng tôi sắp xếp sách vở và trở về nhà. Trên bảng, cô giáo viết những bài tập cần ôn kỹ cho đợt thi học kỳ. Phía dưới, đám học sinh nhao nhao, hiếm đứa nào được như Lưu, ngồi im lặng và chăm chú chép bài

Có thể nói, Lưu học khá giỏi. Như bao thằng con trai khác, ưu điểm về môn tự nhiên là một lợi thế. Tóc cậu đen, xơ cứng, và vài sợi chìa thẳng ra bên ngoài, ngó rất ngộ. Tóc mái của Lưu lúc nào cũng dài quá mức so với quy định. Thành ra cậu luôn phải hớt chúng sang bên phải, đôi mắt cậu to, và lúc nào cũng kèm theo cái kính cận 4 đi ốp. Ăn mặc bình dị nhưng vẫn nổi bật trong đám con trai.

Còn hai người kia. Tôi liếc về phía cuối dãy, Hưng đang nằm ngủ còn Thắng thì gật gù. Nếu nói Thắng là thiên thần thì Hưng là ác quỷ. Thắng càng tốt bụng bao nhiêu thì người bên cạnh lại tàn nhẫn bấy nhiêu. Tóc Thắng luôn chải gọn gàng còn Hưng thì luôn vuốt keo. Đôi mắt cả hai đều có màu nâu tuyệt đẹp mà nghe đồn họ là anh em xa.

Tôi chỉ biết có vậy, thường là thông qua nhóm Girlist. Và trả giá bằng việc tôi sẽ giúp họ ôn bài kiểm tra. Vì chúa tôi thề sẽ giết họ nếu 17 cô gái dám sờ tới thứ gọi là phao thi.

Mỹ giúp tôi chải lại mái tóc rối bù, rồi cẩn thận tết lại. Dù cả nhà không để tóc ngắn, nhưng vẫn có gì đó thôi thúc tôi giữ lại. Người ta không thể nỡ lòng cắt bỏ những thứ đã gắn bó với mình lâu ngày. Một người như tôi lại càng không.

– Hôm nay mới đúng là sinh nhật cậu nhỉ? Có tổ chức ở nhà không? – Dung ( một thành viên khác của nhóm ) chọt nhẹ má tôi. Ngày hôm qua, cả nhóm đã tổ chức cho tôi một buổi sinh nhật ra trò. Có lẽ họ cũng khá tin vào điều gọi là “Đen đủi ngày ra đời”

– Không! Hôm nay nhà tớ chẳng có ai cả – Tôi cầm cái gương, ngắm nhìn thành quả của Mỹ. Đúng không hổ danh là nhà tạo mẫu tương lai. Kiểu tết này khiến gương mặt tôi thanh thoát hẳn. – Cậu làm đẹp quá

– Chuyện! – Mỹ nhìn có vẻ rất tự hào –  Thế tối nay cậu tính làm gì? Bọn tớ qua nhà cậu nhé?

– Thôi khỏi đi! Tối nay tớ định gọi Lưu qua ăn cùng

– Ố ồ! Ra là ăn cùng chàng Lưu – Cả nhóm rộ hẳn lên. Có chuyện gì thế nhỉ? Chỉ là một bữa ăn tối. Thật không hiểu nổi những cô gái bây giờ

          ————————————————————-

“Sinh nhật ngươi….”

“Phải.. là sinh nhật tôi”

“Ngày 4-12…”

“Đúng vậy..”

“Ngươi đã chuẩn bị chưa?”

“Chuẩn bị cho cái gì mới được chứ?”

.

.

.

.

.

.

“Cho cái chết…”

– Gì mà thần người ra thế? – Lưu hươ hươ tay trước mặt tôi, cậu có vẻ lo lắng

– Không có gì đâu – Tôi cười cười, kéo nhẹ chiếc mũ len xuống. Cảm giác hoang mang đến tột độ và sự sợ hãi bao trùm lấy đôi chân tôi. – Tôi có linh cảm chẳng lành

–         Vậy tối nay tốt nhất không nên ra ngoài – Cậu đưa tay xoa đầu tôi, đây vẫn là động tác Lưu hay làm mỗi khi tôi thấy bất an

Tối nay chúng tôi dự định đi xem phim. Cuối tuần ở rạp thường chiếu những bộ phim cũ đen trắng, tôi chỉ cần đọc môi của họ, thay vì đeo tai nghe.

Nhưng kế hoạch có chút thay đổi. Nên giờ đây tôi và Lưu đang an vị trên ghế, thưởng thức những ngày đầu tiên của mùa đông. Lặng nghe tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ.

– Hình như sắp có bão – Lưu uống một ngụm trà nóng, cậu nhặt đại lấy tờ báo trên bàn ngồi đọc

– Ừ! – Tôi co hai chân lên ghế, nền nhà từ lúc nào đã trở nên lạnh buốt. Và với thói quen đi chân đất của mình, rất có thể tôi sẽ bị ốm.

Bên ngoài tiếng lá cây xào xạc, phía trước chung cư nơi tôi sống có một cây cổ thụ. Nghe tên cũng đã biết nó to tới mức nào. Nghe ba nói những lần giải phóng mặt đường, họ phải chặt đi của cái cây không biết bao nhiêu cành. Nhưng rồi qua những lần đó, ai cũng nghĩ nó sẽ chết sớm. Nhưng rồi nó vẫn ở đó, vẫn sải những cánh tay của mình ôm lấy bầu trời. Ngày hè, tôi, Lưu và mấy đứa trẻ hàng xóm thường vác ghế ra ngồi hóng gió. Cảm giác rất yên bình.

– Bão to đấy – Lưu nhắc tôi khóa cửa kỹ càng trước khi ra về – Rất có thể đêm đến sẽ mất điện nên bà nhớ để đèn pin ngay cạnh đầu giường đấy.

– Rồi rồi! Ông cũng về phòng đi – Tôi tạm biệt Lưu rồi khóa trái cửa lại.

Phòng Lưu ngay đầu dãy, cạnh cầu thang. Chúng tôi cách nhau đúng một phòng, phòng tôi 309 còn Lưu 307.

Sinh nhật này thật là chán. Nhưng ít nhất nó còn đỡ hơn những năm trước, và kể ra thì tôi cũng sẽ không đến diện kiến bệnh viện. He hé kéo chiếc rèm cửa, đây cũng là một thói quen khác kỳ lạ của tôi. Chỉ là bầu trời đêm ở đây rất đẹp, và thi thoảng tôi cũng có thể ngó xuống dưới phố. Nơi lúc nào cũng tràn ngập ánh đèn neon

– Có lẽ hôm nay bão nên hơi vắng – Tôi chặc lưỡi, toan kéo rèm lại, chợt có gì đó lướt qua tôi. Rất nhanh nhưng đủ để nhận ra.

– Cái.. cái gì thế này? – Mặc cho gió rít, tôi kéo mạnh chiếc cửa sổ, thẳng tiến lan can. Một con vật tỏa ra ánh sáng màu vàng vừa bay qua nhà tôi. UFO?! Hay là quái vật trong truyện cổ tích? UFO có vẻ khả thi hơn. Nhưng rốt cuộc thứ vừa rồi là gì??

Xung quanh tôi mắt đầu tối mờ, tôi đã quên mất rằng khả năng nghe ngóng của mình tệ tới mức nào. Đặc biệt lại trong thời tiết kì quái đến thế này. Bỗng chốc những ánh đèn neon trở nên chập chờn và mờ ảo, cảm giác như mình đang bay vậy. Tôi ngã chúi về phía trước…

Rơi…

Rơi… tự do

Tôi sẽ chết sao?

Tôi sẽ chết khi chưa làm được gì cho bố mẹ?

Tôi sẽ chết khi chưa có bằng lái xe?

Một ánh sang lóe lên và tôi chìm dần vào trong ký ức.

Có phải trước khi chết. Người ta sẽ hồi tưởng lại những ngày xưa không?

Xung quanh tôi là một màu đen dày đặc. Tôi sẽ vĩnh viễn không thoát được khỏi nơi đây mất. Làm thế nào đây? Tôi đã chết ư?

Không! Tôi nhớ mình đã bước ra lan can

Tôi đã mải mê đuổi theo ánh đèn màu cam và bị ngã. Phải mở mắt ra thôi. Không được ngủ nữa. Đây chỉ là một giấc mơ thôi….

Khi tỉnh dậy tôi sẽ bị mắng mất, chắc đã muộn lắm rồi. Hôm nay kiểm tra 1 tiết Lý và thầy Dũng thì rất khó tính. Cô giáo chủ nhiệm sẽ không vui vì tôi đã nghỉ học không phép

Không biết ba mẹ đã về chưa nhỉ?

Nếu tôi không thoát ra được. Ai sẽ là người ngăn cản thằng em tôi dán lấy cái máy.

“Right…”

“ Hả? Cái gì cơ”

“ Right…”

“ Phải á? ”

“ Right you…”

“ Bên tay phải tôi á?”

“ Right you…”

– Này! Dậy đi. Chủ nhật nhưng cũng đừng nướng thế chứ

Khuôn mặt này quen quen, giống như là một thiên thần vậy. Một thiên thần giống như Lưu. Vậy đúng là tôi đã chết rồi sao?

– Dậy mau đi!

Chết rồi thì cần gì dậy nữa. Hãy để yên cho tôi ngủ đi…

– Dậy mau nếu không tôi bỏ bà ở nhà đấy

Có tiếng mở cửa, sao tai tôi lại đau nhức thế này. Máy trợ thính của tôi đâu rồi? Chẳng nhẽ lên thiên đường người ta không cho phép dùng sao? Thật quá bất công

 – Các cậu??! Các cậu là ai??

Nghe giống giọng Lưu, sao cậu ấy lại hốt hoảng thế nhỉ? Hay chăng đang đám tang tôi nên có những người kỳ lạ tới. Có khi nào kẻ thù cũ hồi lớp 4 của tôi tới viếng thăm không?

 – Cùng lớp!!

Giọng nói lạnh tanh này sao nghe quen quen. Y hệt mấy kẻ trong vai phản diện vậy. Trên thiên đường đúng là cũng chẳng có ai hoàn mỹ

– Không! À.. ừ.. nhưng..Tại sao các cậu lại có mặt ở đây?

– Bình tĩnh chút đã nào!! Chúng tôi tới xem tình hình của Ngân

– Bà ấy làm sao?

Có vẻ gay go đây. Phải chăng họ là những người phụ trách đưa linh hồn tôi tới thiên giới?

– Hôm qua cô ta đã chết

Vậy đúng là hôm qua. Sau khi ngã khỏi cầu lan can, tôi đã chết. Nhưng tại sao lại không hề có cảm giác đau đớn

– Cậu bị điên à? Đừng điên nữa.. Ngân vẫn đang nằm ngủ đây thây?

– Cậu ấy không hẳn là chết. Chỉ bị rơi xuống từ tầng 20 và gần nát thôi

Đúng rồi đó thiên thần kia, cậu phải chấp nhận rằng một người như tôi. Dù có xinh đẹp, tuyệt vời tới đâu cũng đã chết. Và cậu chẳng thể làm gì cứu rỗi được

– Hôm nay không phải 1-4

Tôi nghe tiếng người rít lên và tiếng đổ vỡ của đồ đạc. Trên thiên đường người ta cũng đánh nhau vì con gái sao?

– Tại vì cô ta là “Giáo quan” nên cô ta không chết.

Đúng rồi! Vì tôi là “Giáo quan” nên tôi… Hả?! Chưa chết sao?

Tôi ngồi bật dậy, trước mắt tôi là ba người quen thuộc. Lưu, Thắng và Hưng, ba tên con trai chính gốc. Nhưng họ đang làm cái quái gì trong nhà tôi vậy?

Sau những phút bối rối, chúng tôi ngồi lại bên ghế. Hôm nay đã qua ngày sinh nhật tôi chưa vậy? Tại sao nó còn đen hơn cả ngày đó

 

– Tôi là cái gì cơ?! – Tôi nói, cảm giác có chút bực bội vì chuyện này hơi bị khó tin. Thậm chí Lưu hiện giờ còn sock nói không ra lời

Đối diện nhau. Tôi đang chuẩn bị lắng nghe những điều mà có lẽ sau này, dù chết tôi cũng không quên được. Có thể sẽ như bao câu truyện phiêu lưu khác. Tôi sẽ bị lôi vào vòng xoáy chết người. Với một kẻ thiếu can đảm… tôi sẽ từ chối… dù bất cứ giá nào